Thứ Ba, 30 tháng 10, 2018

TIỀN DÂN, CHÍNH PHỦ XÀI; NỢ CÔNG DÂN PHẢI TRẢ!


Các vị nói ra rả:
"Chính phủ là của dân,
Do dân, vì dân cả"
Nhưng có bao điều lạ?
Sẵn vốn Ô Đê A
Làm dự án quốc gia
Tan tành mười hai cái
Tất cả cùng trạng thái:
"Đắp chiếu, phơi nắng mưa!
Các vị vẫn say sưa
"Thi đua" giành "thắng lợi"
Rồi "cải cách", "đổi mới"
Cũng vẫn chẳng ăn thua!
Dân lãnh nợ chát, chua
Đầu người ba lăm triệu!
Thống kê vậy còn thiếu
Doanh nghiệp của quốc gia
Lãi, báo cáo số ma!?
Nợ thêm triệu rưỡi tỷ
Dân lao động chăm chỉ
Đóng thuế phí đều đều
Vẫn có kẻ nói điêu:
"Làm gì cho đất nước"(?)
Nói phải có sau, trước
Tiền dân, chính phủ xài
Nợ công tăng mãi hoài...
Dân miệt mài trả nợ!!!


DỤNG NHÂN NHƯ DỤNG MỘC

Đăng Phước
Thấy tôi hay có bài viết phản biện, trong đó có một số lãnh đạo các cấp từ TƯ đến địa phương bị tôi chê về phát ngôn và ứng xử, một anh bạn nói:
- Ai ông cũng chê, có lẽ chỉ vợ chồng ông là người tài giỏi?
Tôi đáp:
- Anh nói thế không phải, giả sử anh không là kiến trúc sư nhưng nhìn ngôi nhà người ta anh cũng có thể nhận xét được nhà đó đẹp hay xấu, nhưng nếu ai đó thách đố anh vẽ cái nhà đó chắc chắn anh không thể làm được!
Anh bạn gật đầu:
- Đúng thế!

Người xưa nói "dụng nhân như dụng mộc", người tài trong xã hội rất nhiều, tùy theo lĩnh vực và cấp độ để dùng cho đúng mới đưa đất nước tiến bộ! Ngặt nổi, công tác cán bộ hiện nay, theo quan sát của nông dân tui đa số đặt nhầm vị trí thành ra mới lộn tùng phèo!
Chẳng hạn, cái ông đi du kích năm xưa ở trong rừng về thành phố, sau đó đảng cử đi học bổ túc văn hóa, học lấy cái bằng tại chức, rồi làm cái thạc sĩ, tiến sĩ để lòe thiên hạ, cứ "lấy đà" leo dần lên trung ương làm đến Thứ trưởng, Bộ trưởng, Thủ tướng ... mà đáng lẽ tầm các ông chỉ lãnh đạo cấp huyện tỉnh, thì sao xứng tầm mà đảm đương công việc? Sao không bị dân chê? Thử hỏi rằng lãnh đạo TƯ có mấy ông giao tiếp được tiếng Anh khi ra nước ngoài tại các diễn đàn quốc tế?
Một xã hội văn minh là xã hội biết trọng dụng nhân tài, biết đặt người đúng các vị trí. Ai có thiên hướng gì thì đào tạo ngành đó: Thích làm khoa học thì đi học kỹ sư, có lòng yêu thương chăm sóc sức khỏe con người thì học ngành y khoa, biết lo cho các thế hệ tương lai đất nước thì học ngành sư phạm, muốn giúp dân hoạch định chính sách thì học ngành quản trị hành chánh .... Và học ngành gì phải học cho sâu để đáp ứng yêu cầu nhiệm vụ! Điều cốt lõi là phải minh bạch, dân chủ trong bổ nhiệm, bầu cử, ứng cử!
Nếu đặt trường hợp tôi, người ta cất nhắc tôi làm lãnh đạo các cấp tôi cũng xin từ chối bởi tôi đâu được học ngành quản trị hành chánh, đâu có biết xử lý công việc cho dân thì sao dám nhận bừa được?

Tôi là nông dân thì chỉ biết nghiên cứu trồng cây gì, nuôi con gì cho thu nhập tốt mà không gây hại đến đồng bào, không bị lệ thuộc Trung Quốc là hạnh phúc lắm rồi! Có điều tính tôi thường quan sát sự vật, hiện tượng, đặc biệt thấy bức xúc là tôi không thể bỏ qua, vì thế đôi khi gây khó chịu cho nhiều người và tôi chỉ dừng lại ở mức độ biết quan tâm đến chính trị xã hội chứ không có thiên hướng làm chính trị!
Vì thế xin nhắc lại một lần nữa, tôi là người rất quan tâm đến chính trị đất nước. Tuy nhiên, xin mọi người hãy phân biệt cụ thể giữa quan tâm chính trị với làm chính trị là 2 khái niệm khác biệt hoàn toàn không thể đồng nhất chúng, bởi nếu đồng nhất chắc chắn có nhiều người e ngại không dám phản biện xã hội vì sợ bị chụp mũ là có động cơ "làm chính trị"
Gỗ xấu mà đặt vào vị trí trọng tâm thì không hiệu quả thậm chí nếu bị gãy đổ sẽ tác hại rất nghiêm trọng, gỗ tốt đặt vào chỗ xấu thì lảng phí!
VN thời nay đang mắc phải điều đó, âu cũng do có quá nhiều người vô cảm mà ra cả!

HIỆN TƯỢNG CỦA KỶ NGUYÊN THỨ 21

GS Lê - Đại - Tường
Gần đến ngày bầu cử 6/11/2018 , những tranh luận , những lời bàn tán dính tới chuyện chính trị mỗi lúc một sôi động . Chỉ trong một ngày , tôi nhận được không biết bao nhiêu là cái email của cả hai phe đảng dân chủ và cộng hoà để thông tin và xin hỗ trợ lấy phiếu cử tri cho đảng của mình . Nếu chỉ đóng 3 dollars cho một cái email chắc tôi sẽ phải tiêu sạch cái tiền hưu trí hàng tháng của mình ..
Quả thật từ khi được nhập tịch làm công dân Hoa Kỳ đã 40 năm , tôi rất ít khi đi bỏ phiếu, rmặc dù người ta vẫn thường nói : việc đi bỏ phiếu đó là cái quyền lợi cao của một người công dân . Nhưng đối với tôi , tôi đã đặt cái trọng trách của mình trên lá phiếu : bỏ cho đúng một ứng cử viên xứng đáng thì yên tâm nhưng nếu là một sự lựa chọn sai lầm thì sự hối hận sẽ bứt rứt không nguôi ; vì thế tôi chỉ đi bầu khi nghĩ rằng mình đã có đuợc sự lựa chọn chín chắn. Trong kỳ bầu cử Tổng Thống thứ 45 của Hoa Kỳ ,tôi đã đi bầu cho bà Hillary Clinton.
Sở dĩ tôi không ủng hộ ông Trump ,vì tôi đã nghĩ ông chỉ là một doanh gia , chưa có một chút kinh nghiệm về chính trị thì làm sao có thể điều hành được mọi chuyện của quốc gia có trăm nghìn chuyện phải đối đầu , phải giải quyết . Trái lại ,Bà Clinton vốn là một luật sư tốt nghiệp tại đại học Yale Law university nổi tiếng nhất nhì của Hoa Kỳ , bà từng là Đệ nhất phu nhân trong 8 năm ,8 năm làm Thượng Nghị Sĩ và 4 năm làm tổng Trưởng Ngoại Giao ; với một quá trình dày những kinh nghiệm , nên tôi tin sự lựa chọn của tôi thật là chính xác .
Tôi vẫn còn nhớ cái cảm xúc của tôi vào lúc 3 giờ sáng ngày 9/11/2016. Sau một thời gian dài hồi hộp dán mắt trên TV về kết quả của từng tiểu bang và cuối cùng thì bà Hillary thất cử ! Lúc 3 giờ sáng nằm trên giường tôi vẫn không ngủ được vì lòng rất buồn , tức giận không thể nào ngờ được chuyện lại xảy ra như vậy . Lúc ấy tôi đã thông cảm với những cảm xúc giận dữ khi các Fans của bà Clinton đã phải khóc .
Vốn bản tính thích tìm hiểu , nên đã kích thích tôi tìm đọc những tin tức ,sách báo có liên hệ đến ông Trump để tìm ra cái đáp số : lý do nào mà ông Trump đã đánh bại được các đại cao thủ để đắc cử ?
Trong suốt thời gian hơn 22 tháng ngồi vào ghế Tổng Thống của Hoa Kỳ , TT Trump đã không có được cái may mắn như 44 vị TT tiền nhiệm bởi vì ngay từ giờ phút đầu tiên , ông đã bị đảng Dân Chủ đánh phá vì tức tối và hầu như tất cả truyền thông do đuợc tài trợ bởi giới tỷ phú lo sợ bị mất quyền lợi nên đã tung những tin mà TT Trump gọi là fake news để làm cản trở việc điều hành và cố tình bôi nhọ bản thân ông với một mục đích duy nhất của phe Dân Chủ là phải lột cái chức vị TT của ông Trump ,bởi vì họ biết sự thành công chiến thắng của ông Trump ,đã chứng tỏ ông này có khả năng sẽ gây ra những mối hoạ cho họ .
Ngay trong ngày lễ nhậm chức ,TT Trump đã hứa sẽ đưa nước Mỹ trở lại cương vị của một cường quốc ( Make America Great Again) bằng một đường lối lãnh đạo phục vụ cho dân tộc và nước Mỹ trên hết . Ông đã chỉ trích vì sự lãnh đạo sai lầm của một số những vị Tổng Thống tiền nhiệm đã đưa quốc gia Hoa Kỳ vào một tình trạng suy yếu trước một con rồng Trung Cộng đang dùng những thủ đoạn để triệt hạ nước Mỹ . Một trong những chủ truơng cuả ông được mô tả là ông sẽ tát cạn cái đống sình lầy nơi thủ đô tập trung , ở đó chui rúc những bọn con buôn chính trị để triệt hạ đám rác rưởi này .
Chuyện ấy ông đã và đang làm mặc dù gặp phải rất nhiều khó khăn vì sự chống đối của những kẻ biết mình sẽ khó thoát khỏi tay ông . Một cựu TT Obama đã phòng thủ rất kỹ lưỡng : mua biệt thự cách toà Bạch Ốc không xa để làm bản doanh điều khiển 30,000 người đã được "trồng" , huấn luyện vào việc phá hoại mọi công việc của TT đối thủ ; gài những nhân viên trung thành trong FBI để chống phá TT , cho leak những tin tức gây chia rẽ nội bộ hoặc che đậy những hành động tội lỗi của chính quyền Obama : như việc bán Uranium cho Nga , hay vụ Benghazi , vụ hơn 3000 email những hành động mờ ám của bà Clinton .....Những kẻ đã bị TT Trump tát ra khỏi vũng lầy để làm sạch cơ quan FBI thì đã có : Cựu giám đốc James Comey, phó cựu giám đốc Andrew Mc Cabe , Peter Strzok, Lisa Page ...Một khi đã trong sạch được cơ quan FBI thì những hồ sơ , tài liệu về những việc làm bất chính của những kẻ khác sẽ dễ dàng bị lôi lên thớt .
Trải qua những khó khăn khi phải đối phó từng giờ, từng ngày ; nhưng TT Trump đã thực hiện được những thành tích kỷ lục những điều ông đã hứa trong khi ra tranh cử . Những sự việc này đã có rất nhiều những người có tên tuổi ,khả năng và uy tín trên các diễn đàn đã trình bày; nhiều người đã khen ngợi , ca tụng ông là một Siêu Nhân ; còn ông cựu Tổng Trưởng ngoại giao rất nổi tiếng : Henry Kissinger , tuy đã bị ông Trump chê là cây cổ thụ đã mục ruỗng , không cần vun tuới chỉ làm mất thời giờ ! Nhưng ông Kissinger không vì thế mà ôm mối thù hận ; ông vẫn bầy tỏ lòng kính trọng , khâm phục đối với một người tài giỏi . Ngày 18/12 /2017 trong chương trình Face The Nation trên đài CBS ông đã nói: Trump là một " Hiện Tượng " và có thể thành một Tổng Thống nổi bật của nước Mỹ . Thái độ khách quan và quân tử này của ông Kissinger quả thật ông rất xứng đáng được các nhà lãnh đạo trên thế giới phải nể phục ông .
Trong bài này ,tôi không phí thì giờ để đúc kết những sự việc thành công của ông TT Trump ,vì những điều này trên mọi hệ thống truyền thông cho dù có xuyên tạc tin tức thì cũng không thể ,phủ nhận hoặc lừa dối dư luận được về những thành quả TT Trump đã và đang làm được . Nơi trang viết này , tôi muốn đuợc chia xẻ với bạn đọc về những chuyện tôi đã tìm hiểu sự thành công của ông Donald Trump như thế nào ?
Trước hết cho tôi được ca ngợi cách dùng chữ của ông Kissinger khi ông gọi sự kiện Tổng Thống Trump là một HIỆN TƯỢNG . Hiện tượng là để chỉ đến một sự việc bất thường xẩy ra trong một khoảnh khắc khốn cùng và nguy hiểm và tuyệt vọng ,hiện tuợng đuợc hiện ra với phép mầu nhiệm cứu vớt kẻ lâm nạn ( trong chúng ta đã có nhiều người được nghe chuyện có một con tàu trên đuờng vuợt biên bị sóng biển đánh, trên tàu mọi nguời hoàn toàn tuyệt vọng chờ chết thì Đức Mẹ hiện ra cứu ) Hiện tuợng có thể là những dấu hiệu báo truớc sẽ có một thảm hoạ gieo tới. Tất nhiên chữ Hiện Tượng ông Kisinger có ý ca ngợi TT Trump thì phải được hiểu là Tốt.
Hiểu theo nghĩa của chữ Hiện Tượng áp dụng vào sự kiện nước Mỹ có ông TT thứ 45 thì quả thật đó là một điều lạ lùng , bất thường .Bởi vì khó mà ai lại có thể tin rằng Ông Trump sẽ đắc cử để trở thành TT ; không ai có thể tin rằng cái cung cách ăn nói bất nhất ,thái độ mạt sát ,coi thuờng với những lãnh đạo đồng minh ,bị tố về những hành vi thiếu đạo đức vì dâm dục , xé bỏ những hiệp ước v.v....Ông TT Trump bị coi là bất xứng và không có khả năng làm Tổng Thống
Về chính sách cải tổ tài chính ,kinh tế ; ông bất chấp những lời khuyên và răn đe của các Đại Giáo Sư tại các truờng Đại Học nổi tiếng của Mỹ ; các kinh tế gia hàng đầu trong đó có cả người đã đoạt giải thưởng Nobel để thực hiện theo đường lối riêng của Ông.Trong lãnh vực ngoại giao ,lối ứng xử đôi co với lãnh đạo Un của quốc gia độc tài Triều Tiên , dưới con mắt mọi người , ông Trump bị chế diễu như một đứa con nít thích tranh đua tranh cãi !
Đường lối lãnh đạo của TT Trump bị coi là có bệnh tâm thần , không có khả năng lãnh đạo v.v... không phải chỉ có phía đối lập là Đảng Dân Chủ và phe nhóm Soro , Sander theo Chủ Nghĩa Xã Hội... mới đả kích ,mà ngay cả trong toà Bạch Ốc , một số những viên chức trong nội các và các Đảng viên Cộng Hòa cũng đã có những lời chê bai ông là kẻ ngu độn , nên đã có thành viên trong nội các phải bị cách ,hay từ chức .
Tóm lại mọi việc TT Trump có thể là ông đã làm đi ngược lại mọi quy tắc , mọi quy luật nằm trong sách vở . Ông điều hành theo những kinh nghiệm sống mà suốt cuộc đời của ông đã phải đối diện ,trải qua ( Những sự kiện này đều đuợc thấy trong 16 cuốn sách do chính ông viết ) Tất cả mọi chuyện từ kinh tế ,quân sự , ngoại giao , mọi người đã thấy rõ là ông đã không thất bại mà ngược lại các nước trong khối NATO đã phải cam kết sẽ đóng góp công bằng để không làm thiệt cho nước Mỹ . Một quốc gia nhỏ trong khối NATO như Ba Lan cũng phải xin được chi ra 2 tỷ dollars ; TT Trump đã làm được kỳ tích mà các TT tiền nhiệm không thể nào thực hiện được : đem lại hoà bình cho 2 nước Nam và Bắc Hàn , nhận được lại hài cốt của các cựu tử sĩ đã hy sinh chiến đấu trong thời kỳ chiến tranh Triều Tiên , không phải bỏ tiền ra để chuộc ,các tù nhân bị các quốc gia Triều Tiên , Thổ nhĩ Kỳ giam giữ mới được thả tự do . Về chính sách kinh tế ông đã thực hiện có những con số đạt kỷ lục như hàng triệu người có công việc tỷ lệ thất nghiệp giảm xuống thấp 3.7/000 , thị truờng chứng khoán với những con số kỷ lục gia tăng đã chứng minh những dự đoán của các giáo sư khoa bảng là sai ...và những quyết định của ông là đúng . Sự đòi hỏi công bằng ,không lãng phí bằng những món tiền khổng lồ mà chẳng đem lại lợi ích gì cho nuớc Mỹ đã đem về cho quốc gia hàng chục tỷ Mỹ kim. Ông không có bệnh tâm thần như đa số giới truyền thông đã rao !
Với những sự kiện tiêu biểu được nêu ra trên ,tôi đã nhận thấy chữ Hiện Tượng mà ông Kisinger dùng thật là hay và rất chính xác , bao hàm nhiều ý nghĩa : Bởi Ông Trump đã không như các bậc TT tiền nhiệm đã dùng trong đuờng lối lãnh đạo , mà Ông dùng những quái chiêu học đuợc do kinh nghiệm sống đã đạt đuợc những thành quả tốt trong suốt cuộc đời của ông mà giờ đây ông đem ra ứng dụng . Với những cuốn sách viết về nghệ thuật thương thuyết , những bí quyết thành công trong việc kinh doanh , những nhận định về chính trường trên thế giới nhất là đối với Trung Cộng , và trải bày cái lý tưởng từng ôm ấp của ông .....
Để thực hiện cái lý tưởng ấy , ông đã tự rèn luyện , tham gia học quân sự đến chức vụ đại uý để học hỏi về chiến luợc nơi quân trường ,bằng những tu luyện trong chốn thương trường ,rút ra từ những bài học thực tế qua sự thành công hay thất bại . Trong cuốn sách viết về cái tham vọng của mình về giấc mơ sẽ được làm một lãnh tụ của nước Mỹ ,ông sẽ đem hết nhiệt tình để xây dựng một nước Hoa Kỳ tốt đẹp và vững mạnh nhất thế giới . Với tham vọng ấy , ông đã chờ đợi thời cơ đúng lúc , khi ấy ông ra hành đạo ,công lao của ông mới đuợc nổi bật ,tên tuổi của Ông mới càng được ghi đậm trên trang sử .
Thời cơ đã đến với ông đúng lúc : sau hơn 40 năm, trừ 8 năm thời kỳ của TT Reagan, thì các vị TT tiền nhiệm đã sai lầm trong đường lối lãnh đạo ,nhất là 8 năm cầm quyền của cựu TT Obama với chính sách theo đường lối ngoại giao mềm mỏng ,nhún nhường, TT Obama đã đẩy nước Mỹ vào một tình trạng mà Tiến Sĩ Navaro gọi là Mỹ chết dưới tay TC . Dưới con mắt của thế giới , một hình ảnh của Chủ Tịch TC Tập Cận Bình cao ngạo ,thao túng toàn thế giới ;các đồng minh lớn Âu Châu của Mỹ cũng vì qua những sự việc Nga ngang nguợc coi thường Mỹ để chiếm Crimea của Ukraine , việc quay mặt với đồng minh Phi Luật Tân huỷ hiệp ước quân sự để giúp PLT lấy lại chủ quyền tại những hòn đảo mà tòa án quốc tế đã phán quyết ( vì niềm tin đã mất vào đồng minh Mỹ đây cũng là lý do để những quốc gia trong khối NATO đã không chịu đóng tiền ) và nhận thấy nền kinh tế,quân sự của TC đang trỗi dậy quá nhanh truớc những suy thoái mất mát của một nuớc Mỹ vả lại với chủ trương dùng thủ đoạn hối lộ , TC đã chiêu dụ đuợc thế giới cộng tác với TC để mong hưởng lợi trong việc kinh doanh . Viễn tượng của gíá trị đồng tiền dollars đang bị ảnh hưởng của đồng Nhân Dân Tệ lấn áp ; Tập Cận Bình đã ấn định năm 2025 trên thị trường giao dịch quốc tế ,đồng Nhân Dân Tệ sẽ thay thế dồng Dollars!
Nước Mỹ đã đến một giai đoạn cần phải đuợc ngăn chặn kịp thời truớc khi những nguy cơ TC tung hàng trăm ngàn gián điệp dưới các hình thức xâm nhập vào trong khắp các cơ quan của Mỹ để ăn cắp những tài liệu mật thiết . Với những tài liệu này , Công nghệ của TC cũng sẽ sản xuất ra được bất cứ những món hàng nào mà Mỹ đã phải mất thời gian và đổ cả hàng tỷ bạc ra để reseach mới có được những siêu hàng không mẫu hạm , mới có được những THAAD , những vũ khí tối tân , những công nghệ sáng chế và những tài liệu về vấn đề an ninh ......
Hiện tượng Trump đã xuất hiện đúng thời điểm , TT Trump đã và đang vực nước Mỹ tránh được cái cơn đại sóng thần âm ỉ chờ đợi bồng phát . TT Trump đã thực hiện đúng những gì ông đã hứa với các cử tri trong kỳ bầu cử : Làm Nước Mỹ Vĩ Đại Trở Lại . Hiện tượng ông xuất hiện lúc đầu đã khiến toàn thể thế giới phải bàng hoàng vì qua những phát ngôn bị coi là bừa bãi sáng nói một đằng chiều làm một nẻo ; những sự kiện chống phá ông khắp nơi như tung những tin đồn xấu ,hoặc xuyên tạc , bẻ quặt ngòi bút để gây những phản ứng bất mãn hay có nhận định không hay về ông ; bằng mọi thủ đoạn hạ cấp hơn đem hình tượng ông cởi truồng ra đặt ở những nơi thương xá đông người để đổ cho ông cái tiếng là kẻ dâm dục v.v...
Từ sự bàng hoàng , thế giới đã chú ý và thấy được cái khả năng ,cái tài giỏi tuyệt vời của TT Trump nó nằm ngay trong những sự việc mà mọi người chê , khinh bỉ Ông ,chính lại là những yếu tố giúp ông thực hiện thành công trong mọi việc . Mọi dự đoán dựa trên những vị có bằng cấp cao ngất qua những sách vở đã sững sờ khi thấy những dự đoán , điều răn đe của họ đã sai . Mới đây, trong tuần trước , sự tăng trưởng con số trong thị trường chứng khoán đang tăng mạnh ,mới nửa ngày mà lên tới 700 điểm , tổng cộng Dow Jones sắp vượt sang con số 27,000 thì trong nửa ngày còn lại đã rơi tuột giốc xuống gần 2000 điểm ( sự kiện này đã khiến các người chống phá TT Trump rất vui mừng, tại sao họ mừng thì ai cũng hiểu ; nhưng với phe dân chủ trong cộng đồng VN thì càng mừng lớn hơn ; vì đây là dấu hiệu cuộc chiến tranh thương mại giữa TC với Mỹ ; cho thấy TC sẽ thắng và nước Mỹ rồi sẽ phải gục ngã dưới tay TC đó là việc họ đang cầu khấn ) .Nhưng chỉ cần một cái twitter của TT Trump chê FED Reserves đã tăng lãi xuất cao khiến tình trạng này xảy ra . TT Trump ông cũng đồng ý dấu hiệu Dow Jones tăng nhanh quá cũng không tốt . Tuy nhiên , FED đã sửa lãi xuất ; thị trường chứng khoán đã trở lại bình yên và đang hồi phục . Nêu chuyện này ra đây để mọi người thấy chỉ một cái twitter của ông Trump mà tránh được những sự hỗn loạn , chao đảo không phải chỉ trên thị trường chứng khoán mà còn ảnh hưởng tới những công việc làm ăn buôn bán và không chỉ riêng cho nước Mỹ mà sẽ kéo theo những khủng hoảng , rối loạn trên toàn thế giới .
Với thời gian cần có đủ để đánh giá đúng về sự phê phán . Những sự kiện chỉ trích NATO, những quyết định rút ra khỏi những hiệp ước , những cuộc đối thoại với lãnh đạo Triều Tiên , những chiến thuật trong cuộc chiến tranh thương mại ....,đa số đã nhận ra TT Trump không ngu , không mặt dày , không bệnh tâm thần , là kẻ vô đạo đức như người ta đã nghĩ về ông .
Tôi mượn lời của ông Kisinger cũng trong buổi nói chuyện trên đài CBC ngày 18/12/2017: "Ông Trump có bản năng khác với bản năng học giả của tôi , điều đó đã giúp ông ta nhìn thấy những vấn đề quan trọng . Tôi nể phục ông ta vì đã nắm bắt được một khía cạnh của một nước Mỹ, vạch ra một chiến lược , thực hiện nó và chiến thắng . Việc của ông ta bây giờ là áp dụng kỹ năng đó vào tình hình thế giới ." ( trích bản dịch của tác giả Thanh Liêm đăng trên Ba Cây Trúc ).
Tôi không nghĩ một con người có danh vọng , nổi tiếng trên thế giới đã bày tỏ sự nể phục ông Trump về bản năng lãnh đạo lại là một tên cuồng Trump như những vị dân chủ trong cộng đồng VN thường lên án những ai bất đồng ý kiến với họ .
Đối với cá nhân tôi , Hiện Tượng ông TT Trump xuất hiện như là một vị cứu tinh do sắp đặt của đấng tạo hoá để cứu vớt nước Mỹ và nhân loại , trong đó có nước Việt Nam mà nguồn cội nơi đó tôi đã được sinh ra . Tôi xin trích bài diễn văn của TTTrump đọc tại Liên Hiệp Quốc trước sự hiện diện đầy đủ của các nhà lãnh đạo trên thế giới vào ngày 25 / 9 /2018 để giải thích rõ về quan điểm của tôi :
". Từ Liên bang Xô Viết đến Cuba, đến Venezuela, nơi nào Xã Hội Chủ Nghiã hay Chủ Nghiã Cộng Sản được áp dụng ,nó đều mang cái sự thống khổ , tàn phá và thất bại . Những ai còn rao giảng thứ chủ nghĩa không đáng tin cậy này chỉ kéo dài phần đau khổ cho người dân phải sống dưới chế độ độc tài tàn ác. Nguời Mỹ sẽ cùng sát cánh với mọi nguời dân sống duới chế độ tàn bạo , độc tài đó. Sự tôn trọng chủ quyền cuả chúng ta là lời kêu gọi phải hành động "
Tôi phải ghi nhận những lời nói trên của TT Trump rõ ràng mang tính chất của những lời hiệu triệu kêu gọi người dân trong nước của các quốc gia còn sống dưới chế độ CỘNG SẢN hay CHỦ NGHIÃ XÃ HỘI phải vùng lên Hành Động và TT Trump cam kết người Mỹ sẽ cùng sát cánh với mọi người . Thực là quá rõ rệt không có một phong trào tranh đấu nào mà có thể có được một tác dụng mang một hiệu quả , một động lực mạnh hơn được nữa . Cho dù có những cuộc biểu tình , những hàng trăm ngàn lá cờ vàng xuống đường tại thủ dô Hoa Thịnh Đốn hay những bài ca triệu con tim cũng không thể nào có mãnh lực so sánh được . vì đây là lời kêu gọi mọi người dân phải hành động để thoát ra khỏi cái chế độ Xã Hội Chủ Nghiã từ cửa miệng của một vị Tổng Thống cường quốc số 1 , ông đã đọc ở một địa điểm quan trọng bậc nhất và trước toàn thể các lãnh đạo trên thế giới để yêu cầu họ sẽ cùng Ông đồng hành đóng góp vào nghĩa vụ này .
Dẫn chứng trên tôi muốn giải thích lý do tôi đã gọi TT Trump là một vị cứu tinh của toàn thể thế giới : Hiện Tượng Trump xuất hiện đâu chỉ giúp cho nước Mỹ , đâu chỉ có giúp cho các quốc gia còn trong chế độ XHCN , mà đến khắp cả thế giới : nước Úc , Sri Lanka , Mã Lai và ngay cả các quốc gia cường quốc của Au Châu đã bừng tỉnh ngộ khi nhận ra đang nằm trong cái bẫy đầy thủ đoạn của TC mà tìm cách thoát ra.
Mới đây ông tướng Tổng Trưởng Quốc Phòng Mattis của Mỹ đến VN để thực hiện những mối liên hệ mật thiết về quân sự giữa Hoa Kỳ và VN ; trong dịp này ông đã tuyên bố : nước Mỹ công nhận chủ quyền trên Biển Đông là của VN và tiếp theo là nước Mỹ sẽ đặt máy khoan dầu trên vùng Biển Đông . 1/2 tháng trước đây Mỹ đã đưa chiến hạm Decatur vào ngay trong hải phận Trường Sa ,khiến cho TC rất tức giận tính cho tầu đâm phá chiến hạm của Mỹ . Tàu Decatur đã tránh khi tầu của TC sát 41 mét . Mỹ có lời phản kháng nhưng đây là cơ hội trông chờ để tháng 11-2018 tới sẽ diễn hành sức mạnh của Mỹ trên Biển Đông . Chúng ta hãy đón chờ xem sẽ có nhiều tin vui .
Trước những niềm hy vọng kêu gọi toàn dân trong nuớc xuống đường của những đoàn thể tranh đấu chống Cộng trong và ngoài nuớc đã trở thành nỗi buồn tuyệt vọng ; bây giờ lại thêm chuyện quyền hành của ông Tổng Bí Thư kiêm Chủ Tịch Nước của ông Nguyễn Phú Trọng , người chủ trương sẽ sống chết với chủ nghĩa CNXH và là đồng minh trung thành của Trung Cộng .Con đường quốc gia và dân tộc VN sẽ bị diệt vong chắc chắn phải xảy ra nếu không trông đợi nơi vị cứu tinh TT Donald Trump .
Trước đây tôi rất mến mộ tinh thần chống Cộng của các nhạc sĩ như Trúc Hồ , với những bản nhạc và Show ASIA có đường lối chống CS của anh cùng những tiếng hát của các danh ca trong những bản nhạc chống CS ; nhưng bây giờ tôi biết các anh ,các chị đang cầu nguyện cho vị cứu tinh đất nước VN phải bị chết dưới bàn tay TC ,hay ít nhất sẽ bị đàn hặc ( impeachement ) rồi bị truất phế . Các anh , các chị có nghĩ rằng một khi ông TT Trump , nguồn hy vọng cuối cùng, không còn quyền hành thì tương lai VN sẽ đi về đâu ?
Mong các anh các chị suy ngẫm .
Viết tạl Florida ngày 19 tháng 10 năm 2018.
GS Lê - Đại -Tường

Thứ Bảy, 22 tháng 9, 2018

TRÍ THỨC CHỈ BIẾT VAN XIN?

 Đã là người trí thức,
Mà lại là giáo viên
Chí khí, việc trước tiên
Mới làm gương các cháu,
Thấy sai không tranh đấu,
Cũng chẳng dám kêu đòi
Vì ích kỷ, hẹp hòi,
Vì tinh thần hèn nhát,
Tâm hồn thì bạt nhược
Thế sao xứng làm thầy?
Những kẻ như thế này,
Là truyền nhân hèn kém
Chỉ chăm việc tìm kiếm,
Tiền bạc và lợi danh,
Đất nước dù tan tành...
Vẫn bình chân như vại,
Bỏ qua việc trọng đại,
Nhen nhóm lòng tiểu nhân,
Đạp đồng nghiệp khi cần,
Xum xoe và nịnh bợ
Thậm chí dâng cả vợ?
Cho những kẻ cường quyền
Để mai sếp ghi tên...
Đưa vào danh sách duyệt,
Còn những việc nghĩa hiệp
Đừng nhắc tới loại này
Giờ mất việc trắng tay,
"Tâm thư" mắt ngấn lệ?
Giáo viên mà như thế,
Thật nhục nhã ê chề!!!
PS:
Quyền lợi ko dám đòi
Mà chọn cách van xin
Nếu đã vì nghĩa tình
Sao chúng cho nghỉ việc?

TAO CHỬI!?

(Bắt chước Trần Vàng Sao,
Nay chửi phát cho đã
Nếu bà con ném đá
Xin nhè nhẹ thôi nào)
Tiên sư bố chúng bay,
Bay muốn gì nói ngay?
Lũ ranh con lếu láo
Đã tỏ như ban ngày....
Tao nói gì kệ tao,
Chánh sự, chuyện tầm phào...
Luật pháp nào có cấm!
Mả chúng bay động sao?
Bay chẳng dám đối mặt
Đối thoại phân thấp cao
Dùng chiêu trò "đá bóng"
Thế, tỏ mặt anh hào?
Bay dùng dư luận viên,
Chúng chụp mũ như điên
Bọn lực lượng Bốn Bảy
Vu "Việt Tân cấp tiền"(!)
Mả bố thằng Việt Tân,
Chẳng giúp gì được dân
Để chúng nó đổ vấy
"Khủng bố" nhục muôn lần!?
Nói thật, lũ nhãi ranh
Bày đặt chuyện họp hành?
Nâng lên rồi đặt xuống....
Dẹp, bỏ qua cho nhanh!
Xin có lời chân tình
Sống, phải có đức tin
Luôn quang minh, chính đại
Chính nghĩa thắng yêu tinh!

Thứ Tư, 19 tháng 9, 2018

TRỌN KIẾP LÀM CỪU!

Có một đàn cừu nọ
Ngoan ngoãn với chủ ông
Ngày ngày chịu vặt lông,
Để được ăn chút cỏ,
Lông trắng mà đầu đỏ,
Chẳng ra giống chi chi?
Chủ bảo: đứng hay đi
Đều vâng theo răm rắp!?
Chủ vặt lông thẳng tắp,
Chẳng sót một cọng nào,
Trông thảm hại làm sao!
Đông, rét run cầm cập!
Thỉnh thoảng bị đánh đập
Vẫn chẳng dám hé môi?
Rất may gặp con người,
Thấy thương mà mở lối,
Xua tan đi u tối!
Phải "thế này! Thế này!
Đạp chuồng, bỏ đi ngay
Chẳng có gì sợ sệt,
Đoàn kết, chủ trắng tay!
Nầy, ta bảo cho hay:
Con người, gọi "cách mạng"!
Hẹn, đến lúc choạng vạng
Đồng lòng, hành động ngay,
Bỗng, chủ nhậu về say,
Vu vơ tra xét hỏi:
Nạt, ai bảo "thế này"?
Sợ hãi, cừu nói ngay:
Ông người kia "phản động"
Chúng đồng thanh: "phản động"!
Thế là cơ sự hỏng,
Chúng vẫn bị vặt lông
Cái đầu đỏ u tối,
Kiếp làm cừu, sướng không?


Thứ Ba, 18 tháng 9, 2018

GIÁO DỤC VIỆT NAM ĐANG ĐI VỀ ĐÂU? Nguyễn Quang Dy

“Giáo dục không phải là đổ đầy bình, mà là thắp một ngọn lửa” (Education is not the filling of a pail, but the lighting of a fire). (William Butler Yeats)
- Hiện tượng bất thường
Gần đây, cách đánh vần trong sách giáo khoa CNGD trở thành chủ đề tranh cãi “như mổ bò” trong dư luận, che khuất các mảng tối của khủng hoảng giáo dục (như “phần nổi của tảng băng chìm”). Có hai hiện tượng bất thường đáng chú ý. Thứ nhất, trong khi công chúng bị phân hóa làm hai phe tranh cãi gay gắt, thì Bộ Giáo dục hầu như im lặng quá lâu một cách khó hiểu, như không liên can trách nhiệm. Thứ hai, trong khi tranh cãi phản ánh tâm trạng bức xúc của công chúng, như đống rơm khô dễ bắt lửa, nó bộc lộ tình trạng dân trí thấp.
Tuy vai trò sách giáo khoa rất quan trọng trong giáo dục truyền thống, nhưng nó không phải là yếu tố quyết định trong giáo dục khai phóng. Tại Việt Nam, sách giáo khoa trở thành vấn nạn đối với học sinh và phụ huynh, vì tình trạng độc quyền xuất bản và phát hành. Nói cách khác, sách giáo khoa đã bị thao túng bởi nhóm lợi ích vì lợi nhuận khổng lồ, nhưng chất lượng còn nghèo nàn vì chưa được coi trọng. Sách giáo khoa CNGD có lúc “bị dìm” vì dám cạnh tranh với sách truyền thống, nhưng có lúc “được nổi” vì sách CNGD có lợi.
Chắc mọi người còn nhớ hình ảnh phụ huynh đạp đổ cổng trường Thực nghiệm, để xông vào trường nộp đơn xin cho con học. Hình ảnh độc đáo đó đáng lẽ phải được đưa vào Guinness Book of World Records. Có thể nói với GS. Hồ Ngọc Đại rằng đây là một sự cố hy hữu, có giá trị quảng cáo còn hiệu quả lớn hơn bất cứ một ý tưởng quảng cáo chuyên nghiệp nào khác (mà lại không mất tiền). Nhưng thật là nghịch lý vì sau khi “ba chìm bảy nổi”, GS. Hồ Ngọc Đại nay lại đang bị dư luận “ném đá tơi bời” vì chính sự thành công của mình.
Không biết đó là quá trình “ba chìm bảy nổi” hay là “ba nổi bảy chìm” của chương trình thực nghiệm CNGD (của GS. Hồ Ngọc Đại). Nhưng nếu người ta chỉ chúi mũi vào tranh cãi về sách giáo khoa hay cách “đánh vần” (như “đánh vật”) dù vì lý do học thuật hay vì động cơ lợi nhuận, thì có thể bị lạc đường, vì “thấy cây mà không thấy rừng”. Trong khu rừng rậm giáo dục Việt Nam từ thời dựng nước (sau 1945), đã có quá nhiều phong trào: từ “bình dân học vụ” đến “bổ túc công nông”, đến “vừa hồng vừa chuyên”, đến “tiên học lễ hậu học văn”, đến “con ngoan trò giỏi”, đến “kiên cố hóa trường lớp”, đến “thực nghiệm CNGD”, v.v.
Trong lần tranh cãi này, không thấy dư luận bàn cãi về vai trò của giáo viên, tuy quan trọng không kém sách giáo khoa, cũng không thấy nói đến vai trò của Bộ Giáo dục (nhất là Bộ trưởng). Quan trọng hơn là không thấy nói đến vai trò của thể chế đã dẫn đến các vấn nạn đó,mà nay người ta hay gọi một cách văn hoa là “lỗi hệ thống”. Xét cho cùng, nếu lỗi ở sách giáo khoa, thì có thể thay sách. Nếu lỗi ở giáo viên thì có thể thay giáo viên. Nếu lỗi ở Bộ Giáo dục (hay Bộ trưởng) thì cũng có thể thay Bộ trưởng, nếu “chính phủ kiến tạo” thấy cần. Nhưng nếu do “lỗi hệ thống”, thì người ta có dám thay hệ thống và thể chế không?
Với văn hóa chụp giật của các các nhóm lợi ích thân hữu, chính sách giáo dục “từ trên xuống” (top down) và tình trạng dân trí thấp “từ dưới lên” (bottom up) đã làm thui chột nguồn nhân lực chất lượng cao để hội nhập quốc tế. Trung Quốc đã cất cánh về kinh tế vì cách đây hơn hai thập kỷ, họ đã quyết tâm đầu tư lớn cho giáo dục đại học, đặc biệt là các trường đứng đầu (như Bắc Kinh và Thanh Hoa) để đạt “đẳng cấp quốc tế”.Muốn nâng cao chất lượng nguồn nhân lực, là yếu tố sống còn để phát triển, phải đổi mới thể chế và đầu tư đúng chỗ.
Chúng ta nói quá nhiều về khủng hoảng giáo dục (như cái ngọn) nhưng vẫn chưa đổi mới thể chế (là cái gốc). Nếu không thoát khỏi hệ tư tưởng giáo điều đã lỗi thời, coi thường trí thức, thì không thể nâng cao dân trí. Mọi cố gắng cải cách giáo dục chỉ luẩn quẩn và duy ý chí như tự cầm tóc nhấc mình lên. Nếu không từ bỏ tư duy độc quyền thì không thể bỏ được độc quyền giáo dục, và không thể kiểm soát được quyền lực. Độc quyền sách giáo khoa là một loại tham nhũng chính sách của các nhóm lợi ích được thể chế độc quyền bảo kê.
- Hệ quả khó lường
Văn hóa-Giáo dục là hai lĩnh vực gắn liền với nhau như hình với bóng, và tương tác theo luật nhân quả. Giáo dục mà thiếu văn hóa làm nền cũng giống như làm nhà mà thiếu móng. Học gì và học thế nào thường liên quan đến giáo dục-đào tạo, nhưng học để làm gì thường liên quan đến văn hóa-tư tưởng. Thời trước, khi nói đến “khai dân trí và chấn dân khí”, chắc cụ Phan Châu Trinh nghĩ đến cả giáo dục-đào tạo và văn hóa-tư tưởng. Nhưng ngày nay, vào thời “mạt pháp” (theo Phật lịch) thì văn hóa-giáo dục đang bị suy đồi và khủng hoảng.
Khủng hoảng giáo dục-đào tạo thường kéo theo khủng hoảng văn hóa-tư tưởng và khủng hoảng lòng tin. Khi mất lòng tin, môi trường sống bị ô nhiễm, môi trường giáo dục-đào tạo suy đồi và khủng hoảng, nhiều người (cả quan chức và trí thức) sẽ bỏ đất nước,tìm nơi khác cho gia đình cư trú như “tị nạn giáo dục” (thay vì “tị nạn chính trị”). Nhưng người ta không di cư sang Trung Quốc (vì đại cục “16 chữ vàng”), mà thường cho gia đình di cư sang Mỹ, Úc, Canada, và châu Âu, vì ai cũng muốn một môi trường sống và giáo dục an toàn.
Vậy điều gì đã xảy ra tại Việt Nam làm chất lượng giáo dục xuống cấp như vậy? Sau giải phóng (1954 tại Miền Bắc và 1975 tại Miền Nam), cách mạng đã phá bỏ mọi thứ của “đế quốc thực dân” (kể cả hệ thống giáo dục). Tại nhiều nước khác (như Ấn Độ) người ta không làm như vậy, mà vẫn giữ nguyên hệ thống giáo dục của Anh (hay Pháp). Chính vì vậy, cho đến nay hệ thống giáo dục của họ (về cơ bản) vẫn còn nguyên, nên chất lượng vẫn tốt.
Khi lập chính phủ thời VNDCCH, cụ Hồ cũng chú trọng đến giáo dục và văn hóa, nên chọn được các trí thức hàng đầu làm Bộ trưởng, như ông Nguyễn Văn Huyên và Tạ Quang Bửu (Bộ Giáo dục) và ông Hoàng Minh Giám (Bộ Văn hóa). Tại Miền Nam, hệ thống giáo dục kiểu Pháp (về cơ bản) vẫn được duy trì đến 1975. Nếu so Bộ trưởng giáo dục và văn hóa thời nay với thời trước thì hơi xấu hổ. Bằng cấp của họ tuy không thiếu (vì không Giáo sư cũng Tiến sỹ) nhưng chỉ thiếu văn hóa, nếu không ngọng tiếng Anh cũng ngọng tiếng Việt.
Lẽ ra khi phá cái cũ thì phải thay bằng cái mới tốt hơn, nhưng càng cải cách giáo dục, tình trạng suy thoái và tụt hậu về giáo dục càng tệ hơn. Cũng như kinh tế thị trường “định hướng XHCN”, Văn hóa-Giáo dục cũng phải “vừa hồng vừa chuyên”.Cách đây đã lâu, một lãnh đạo (hình như cố Thủ tướng Phạm Văn Đồng) nhận xét: “chất lượng giáo dục nước ta rớt nhanh như nhảy dù”. Khủng hoảng giáo dục nay đã trở thành vấn nạn quốc gia. Gần đây, cựu Chủ tịch nước Nguyễn Minh Triết cũng nói: “cán bộ yếu thì cho đi học, bắt cán bộ giỏi làm thay; đến khi bổ nhiệm thì nhờ có bằng cấp nên cán bộ yếu được đề bạt”. (Tuổi trẻ, 18/7/2006).
Nếu ngành xây dựng “ăn nhà đất” và ngành giao thông “ăn cầu đường”, thì ngành giáo dục “ăn sách giáo khoa” và các đề án cải cách giáo dục. Tuy không biết ngành nào ăn to hơn và phá nhiều hơn, nhưng chỉ biết họ “ăn không chừa thứ gì” (lời bà Nguyễn Thị Doan). Nếu ngành y tế thiếu trách nhiệm, họ có thể làm nhiều người mất mạng hay tàn tật. Nếu ngành xây dựng làm hỏng vài tòa nhà và ngành giao thông làm hỏng vài con đường (là hạ tầng cứng), người ta có thể đập đi xây lại. Nhưng nếu ngành giáo dục làm hỏng một hai thế hệ (như hạ tầng mềm) thì không thể đập đi xây lại, và hệ quả của khủng hoảng giáo dục khó lường.
Nếu vấn nạn giao thông hay vấn nạn y tế có thể gây ra “đột tử” cho hàng trăm sinh mạng, thì vấn nạn giáo dục có thể gây ra “đẳng tử” (chết từ từ) cho một hai thế hệ (vì dân trí thấp). Không biết cái chết nào nguy hiểm hơn.Câu chuyện tụt hậu về kinh tế (so với nhiều nước trong khu vực) chắc chắn có nguyên nhân từ sự tụt hậu về chất lượng giáo dục-đào tạo. Suy thoái và tụt hậu về kinh tế hay công nghệ (là hạ tầng cứng) có thể làm lại và phục hồi trong một hai thập kỷ, nhưng suy thoái và tụt hậu về văn hóa và giáo dục, đạo đức và dân trí, (là hạ tầng mềm) thì rất khó phục hồi, có lẽ phải mất một vài thế hệ (hoặc không bao giờ).
- Càng cải cách càng tụt hậu
Năm 2008, Bộ Giáo dục đã tổ chức đối thoại trực tuyến với dân một cách “rất cầu thị”, thừa nhận sai lầm trong chương trình dạy ngoại ngữ và “hứa sẽ cải tổ”. Phó Thủ tướng Nguyễn Thiện Nhân lúc đó đã ký quyết định số 1400/QĐ-TTg, ngày 30/9/2008, duyệt kinh phí 10.000 tỷ đồng (gần 500 triệu USD) cho “Đề án dạy và học ngoại ngữ trong hệ thống giáo dục quốc dân giai đoạn 2008 - 2020” (gọi tắt là “Đề án Ngoại ngữ Quốc gia 2020”). Theo chương trình này, đến năm 2020 “đa số thanh niên Việt Nam sẽ có đủ năng lực ngoại ngữ, biến ngoại ngữ thành thế mạnh phục vụ sự nghiệp công nghiệp hóa, hiện đại hóa đất nước”.
Trong khuôn khổ triển khai đề án ngoại ngữ quốc gia đó, các tỉnh tranh thủ “tát nước theo mưa”. Long An duyệt chi 437 tỉ đồng, Kon Tum duyệt chi 135 tỉ đồng, Đà Nẵng duyệt chi 140 tỉ đồng. Không biết vì sao lại cần đến ngần ấy kinh phí, chẳng khác gì phong trào xây tượng đài. Sau7 năm (kể từ khi ký duyệt) hay 5 năm kể từ khi bắt đầu triển khai giai đoạn hai (2011-2015), bức tranh toàn cảnh về đề án này đã dần lộ rõ chân tướng, làm dư luậnbức xúc về tính hiệu quả. Nhiều người nghi vấn về động cơ tham nhũng, làm lãng phí ngân sách.
Việc cải tổ cách dạy tiếng Anh là rất cần, nhưng có cần một kinh phí khủng đến thế không (gần 500 triệu USD) khi Việt Nam còn nghèo và ngân sách đang cạn kiệt?Số tiền đó đủ để lập ra 5 trường đại học đẳng cắp quốc tế (như đại học Fulbright). Ông Lý Quang Diệu chắc cũng không dám chi nhiều đến như vậy cho Singapore, tuy ông ấy thường kêu gọi “học tiếng Anh là vấn đề số một” để tiếp tục phát triển đất nước giàu mạnh. Nhưng vấn đề không phải là mất bao nhiêu tiền, mà là được cái gì. Tại sao đầu tư lớn đến như vậy nhưng năng suất lao động của người Việt vẫn thấp nhất khu vực, và không có đủ nhân lực để hội nhập quốc tế?
Trong khi người dân còng lưng đóng thuế và trả nợ thay cho những đề án cải cách lãng phí khủng khiếp đó mà không được hưởng một nền giáo dục tử tế, thì các nhóm lợi ích thân hữu và các quan chức tham nhũng (là “đầy tớ nhân dân”) tiếp tục làm giàu, để rồi tuồn tiền ra nước ngoài cho con cháu họ du học và chuẩn bị “hạ cánh an toàn”. Đó là một nghịch lý đáng buồn. Không chỉ ngành giáo dục phải chịu trách nhiệm, mà các ngành khác (stakeholders) và các nhà tài trợ quốc tế (donors) cũng phải chịu một phần trách nhiệm liên đới.
Sau nhiều chương trình cải cách ồn ào, và nhiều “đề án quốc gia” hoành tráng, được vẽ ra chủ yếu vì kinh phí, nhưng lại “đầu voi đuôi chuột”, đâu lại hoàn đấy. Hàng năm, hơn 40% sinh viên tốt nghiệp đại học không có việc làm, hoặc không làm được việc, vì chất lượng đào tạo quá thấp và xa rời thực tế, không đáp ứng được yêu cầu hội nhập quốc tế. Kết cục là sinh viên tốt nghiệp vẫn thừa và thất nghiệp, trong khi các doanh nghiệp vẫn thiếu nhân lực. Người Việt “không thua kém ai” nhưng tại sao đất nước tiếp tục nghèo hèn và tụt hậu? Việt Nam có một cái mỏ người rất quý (hơn 90 triệu dân), nhưng đến nay vẫn không biết cách khai thác.
Muốn nâng cao chất lượng nguồn nhân lực để hội nhập quốc tế và có năng suất lao động cao hơn, phải nâng cao chất lượng giáo dục bằng cách nâng cao dân trí và xây dựng một xã hội công dân. “Xã hội hóa” chỉ là khẩu hiệu suông, nếu không thực sự đổi mới tư duy cải cách giáo dục. “Kiên cố hóa trường học” là một khẩu hiệu ngược đời, vì gía trị cốt lõi của giáo dục không phải là phần cứng (hardware) mà là phần mềm (software). Melinda Gates nói, “Chỉ trang bị cơ sở vật chất đơn thuần không giải quyết được những vấn đề giảng dạy…”.
Nói như vậy để thấy sự bất cập và phân liệt (dysfunctional) trong cơ chế quản trị đất nước. Một chính phủ “kiến tạo” không thể “trên nóng dưới lạnh” hay “trên bảo dưới không nghe” và “trống đánh xuôi, kèn thổi ngược” hay “tay phải, tay trái” khác nhau. Hàng năm, tại các Diễn đàn Kinh tế, đại diện ngành giáo dục có tham gia không?Các nhà quản trị và các doanh nghiệp có “đặt hàng” với ngành giáo dục hay không? Tại sao 40% sinh viên tốt nghiệp không có việc làm, hoặc không làm được việc? Chẳng lẽ suy thoái và tụt hậu kinh tế không liên quan đến giáo dục-đào tạo? Chẳng lẽ khủng hoảng về đạo đức và nhân cách, tình trạng vô cảm và bạo lực đến mức báo động hiện nay trong xã hội không liên quan đến Văn hóa-Giáo dục?
- Đi tìm triết lý giáo dục
Người ta hay nói đến cải cách giáo dục (như cái ngọn), nhưng vẫn ít đề cập đến triết lý giáo dục (như cái gốc). Trong khi tham khảo các triết lý giáo dục khác nhau, chúng ta thử đề cập đến một triết lý giáo dục (educational philosophy) được nhiều nước trên thế giới vận dụng (trong đó có Việt Nam). Đó là “lý thuyết kiến tạo” (Constructivism & Constructionism) do các nhà khoa học Jean Piaget (1896-1980) và Seymour Papert (1928-2016) đề xướng. Papert là học trò xuất sắc của Piaget, đã phát triển constructionism trên cơ sở constructivism(*).
Theo Jean Piaget, lý thuyết constructivism giúp học sinh phát triển nhận thức (cognitive), qua thực nghiệm và quan sát (experience and observation), trong khi lý thuyết constructionism của Seymour Papert chú trọng thực hành (physical) thông qua “cách học thế nào” (learning how to learn). “Lý thuyết kiến tạo” cho rằng học sinh làm việc hiệu quả khi họ chủ động và tự giác làm ra những thứ hữu hình trong thế giới thực (maker place) bằng thực nghiệm, chú trọng đến cấu trúc sinh học hữu hình và những quy luật phổ quát của sự phát triển tri thức. Tuy lý thuyết này phát huy hiệu quả tốt với các lớp học sinh giỏi (và các lớp luyện thi), nhưng nó lại có nhược điểm là khó nhân rộng và khó áp dụng cho những lớp đông học sinh.
Các nguyên lý và tiêu chí cơ bản của “lý thuyết kiến tạo” là “học tích cực” (Active learning), “học bằng thực hành” (Learning by doing), “lấy học sinh làm trung tâm” (Student-centered), “học qua vấn đề” (Problem-based learning), “học qua dự án” (Project-based training), “học qua trải nghiệm” (Experiential learning), “học qua khám phá” (Discovery learning), “học bằng làm việc nhóm” (Group work in learning), “dạy trên cơ sở khảo cứu” (Inquiry-based teaching),“học qua kiến tạo và phối hợp” (Constructivism-based Blended learning)…
Lý thuyết kiến tạo (constructivism & constructionism) chú trọng tạo cơ hội cho học sinh học một cách tích cực (active educational opportunities), để phát triển văn hóa thực nghiệm (maker culture) trong các lĩnh vực “STEAM” bao gồm khoa học (science), công nghệ (technology), chế tạo (engineering), nghệ thuật (arts), và toán học (mathematics). Tại MIT, Papert đã lập ra Nhóm Nghiên cứu mà sau này đã trở thành “MIT Media Lap” nổi tiếng. Cũng chính tại MIT mà ông đã nghiên cứu và phát triển “lý thuyết kiến tạo” (constructionism).
Từ nghiên cứu trẻ em bắt đầu hiểu về thế giới thế nào (how children make sense of the world) Papert đã nghiên cứu phát triển trí tuệ nhân tạo để ứng dụng vào học, thông qua thiết kế và chia sẻ trong môi trường cộng tác (learning through designing and sharing within collaborative environments). Trong lý thuyết kiến tạo, học sinh sẽ học hiệu quả nhất nếu được tiếp cận tri thức cao hơn tại “vùng phát triển liền kề” (zone of proximal development).
Theo các nhà nghiên cứu, ý tưởng về “kiến tạo” (constructs) thực ra đã xuất hiện từ thời xa xưa, từ thời Phật tổ (Buddha) và Lão Tử (Lao Tzu). Sau đó, ý tưởng này được các triết gia và học giả khác tiếp tục phát triển (như Khổng Tử, Socrates, Immanuel Kant, Chu Văn An). Vì kiến tạo là quá trình phát triển tự nhiên, nên các mô hình học tập thuở ban đầu thường dựa trên phương pháp kiến tạo. Sau này, các nhà nghiên cứu tâm lý giáo dục đã tìm cách kết hợp các lý thuyết khác nhau và gắn với thực tế cuộc sống. Trong cuốn sách “The Evolving Self” (Robert Kegan, Harvard University Press, 1982), Kegan đã tìm cách phát triển lý thuyết gắn kết đó vào lĩnh vực giáo dục (becoming embedded and emerging from embeddedness).
Tại Việt Nam, trường PTCS Thực nghiệm đã vận dụng “lý thuyết kiến tạo” từ 1978 (qua con đường Nga). Theo thống kê, đến 2013 đã có 1.591 học sinh tham gia các lớp thực nghiệm cấp tiểu học và THCS. Chương trình thực nghiệm được triển khai tại 1.447 trường tiểu học trên 63 tỉnh/thành. Tuy chương trình này được triển khai trên diện rộng, trong bốn thập kỷ qua, nhưng vẫn chưa được chính thức đánh giá và tổng kết để xác nhận tính phù hợp (conformity) với các tiêu chí của “lý thuyết kiến tạo” (ở cấp quốc gia hay quốc tế) để trở thành chính thống (như tại Nga), nên vẫn còn là thực nghiệm (chưa hoàn chỉnh), dễ gây tranh cãi.
- Lời cuối
Đó không phải là lỗi của chương trình thực nghiệm CNGD (vì đó chỉ là một sáng kiến trong quá trình cải cách và xã hội hóa giáo dục) hay của người đề xướng (vì GS. Hồ Ngọc Đại chỉ là một nhà khoa học chứ không phải là nhà quản trị). Nếu chương trình thực nghiệm CNGD (của GS. Hồ Ngọc Đại) hay các chương trình khác như “Nhóm Cánh Buồm” (của nhà giáo Phạm Toàn) chưa hoàn chỉnh hay chưa hoàn thiện, vì thiếu nguồn lực và thiếu hỗ trợ, thì đó không phải lỗi của họ, mà là “lỗi hệ thống” của Bộ Giáo dục và “chính phủ kiến tạo”. Đó là bức tranh giáo dục màu xám, với những khoảng tối khó lý giải và thật đáng tiếc. Lẽ ra, một đất nước với hơn 90 triệu dân là một cái mỏ nhân lực rất quý, thì nay là một gánh nặng. Sắp tới, khi trí tuệ nhân tạo (AI) và người máy phát triển, vấn đề nhân lực chắc còn nan giải hơn.
Trong khi đó, bức tranh về văn hóa cũng không khá hơn. Theo thống kê của Bộ Văn hóa-Thể thao-Du lịch, hàng năm nước ta có tới 7.966 lễ hội (Lao động, 5/3/2018). Hầu hết các lễ hội đó không những tốn kém kinh phí và lãng phí thời gian, mà còn thiếu văn hóa và thừa bạo lực. Bên cạnh “hội chứng lễ hội” (như “cờ đèn kèn trống”), Việt Nam còn nổi tiếng vì “hội chứng tượng đài”. Theo các nhà nghiên cứu văn hóa, Việt Nam có hơn 400 tượng đài có vốn đầu tư khoảng vài chục tỷ đến vài trăm tỷ VNĐ, thậm chí có dự án đến hàng ngàn tỷ VNĐ, không những làm cạn kiệt ngân sách quốc gia, mà còn làm méo mó hình ảnh đất nước. Ngoài ra, Việt Nam có quá nhiều cuộc thi hoa hậu đến mức phản cảm (với nhiều tai tiếng). Nói cách khác, tham nhũng và suy thoái về văn hóa-giáo dục đang làm xói mòn các giá trị cốt lõi.
17/9/2018
N.Q.D.
__________
(*) Nhân đây, tôi xin nhắc lại một sự cố đáng tiếc đã xảy ra với GS. Seymour Papert khi ông đến Hà Nội dự một hội nghị toán học quốc tế (ICMI, Hanoi Dec. 2006). Có lẽ nhiều người Việt Nam đã quên mất sự cố bất hạnh đã xảy ra với nhà khoa học này (lúc đó đã 78 tuổi). Chắc họ quá mải mê tranh cãi về sách giáo khoa CNGD nên quên mất tác giả của “lý thuyết kiến tạo”.Seymour Papert không chỉ quan tâm đến toán học và phát triển “trí tuệ nhân tạo”, mà còn tìm cách ứng dụng công nghệ mới vào khoa học giáo dục, và muốn góp phần tháo gỡ vấn nạn ách tắc giao thông tại Hà Nội (mà bây giờ người ta sính gọi là 4.0).
Trong khi Papert đang nghĩ cách ứng dụng “lý thuyết tổ ong” (beehive theory) vào giải pháp tháo gỡ ách tắc giao thông Hà Nội, ông đã bị một xe máy đâm khi qua đường, gây chấn thương sọ não, phải cấp cứu tại bệnh viện Việt-Pháp một tuần trước khi được đưa về Mỹ. Thật trớ trêu thay, Papert đã trở thành nạn nhân của chính vấn nạn mà ông tìm cách tháo gỡ. Sau khi được đưa về Mỹ điều trị, tuy ông đã may mắn thoát chết nhưng bị tàn tật và sống thêm gần 10 năm. Seymour Papert đã mất ngày 31/7/2016 (tại Blue Hill, Maine).
Tác giả gửi BVN.